Em đã biết có thể chúng mình sẽ không cưới nhau. Nhưng em đã đi theo anh mãi.
Em đã đi theo anh mãi. Dù biết chuyện chúng mình rồi sẽ không đến đâu.
Nhưng em không biết rằng hóa ra việc chúng mình sẽ không thể cưới nhau không phải vì vấn đề tiền.
Chúng mình sẽ không thể nào cưới nhau chỉ đơn giản vì bản thân chúng mình mà thôi.
Em sẽ vẫn luôn luôn là người bi cảm, anh không chữa lành cho em được.
Còn anh không biết đến bao giờ mới là người đàn ông trưởng thành, nhạy cảm, hiểu rằng có rất nhiều chuyện mà cái khoanh tay xin lỗi không còn có nghĩa lý gì.
Có lẽ em không thể đợi cậu bé tốt bụng của em lớn lên được.
aT
Buông xuống tìm em...
Monday, August 31, 2015
Tuesday, October 28, 2014
Monday, October 20, 2014
1. Tối... chợt nảy ra cái idea, ngồi hì hụi brainstorm. Tự nhiên bao nhiêu idea, concept khác nối đuôi chảy theo tồ tồ. Thấy vui vui. Tự nhủ mình sẽ đi mua một quyển số tay mới, khổ lớn hơn, giấy trắng, ấm, đẹp. Dù có thể chỉ mãi mãi cho mình, nhưng khi ngồi buồn đọc lại chắc vẫn sẽ vui ối.
2. Tối... sẵn giấy sẵn bút sẵn đang lâng lâng nên ngều ngào nguệch ngoạc, ba hoa ba lăng nhăng cái gì không biết:
"Trong tôi là
HOA TRÁI
Trong tôi là
MÁU ĐỎ
MÀU XANH
Là gió thổi CÁNH ĐỒNG
Là
MÊNH MÔNG BỒNG BỀNH XÀO XẠC!!!"
MÊNH MÔNG BỒNG BỀNH XÀO XẠC!!!"
3. Tối... 10h, đang lên mạng xem quần áo tìm mua cho anh. Điện thoại anh gọi tới, anh bảo đang ở dưới cửa. Anh vừa mới đi công chuyện về, mệt mệt, mùi rượu, đi nhờ xe, vội vội vàng vàng. Nhưng anh đã đem hoa tới. Anh nói anh mang đến tặng vợ anh làm lúc ấy em ngỡ ngàng và cảm động lắm. Xúc động đến nỗi anh chạy về rồi mà em còn cảm thấy muốn khóc, không hiểu nổi vì sao, dường như anh mới là tất cả hoa trái, tất cả máu đỏ, tất cả màu xanh, là tất cả cánh đồng, mênh mông, xào xạc trong em, trong em trong em trong em... Em muốn sao cho anh hãy ở cạnh em suốt. Ước gì đêm nay chúng mình được ngủ bên nhau.
![]() |
| (Someone wrote that I don't know) |
Subscribe to:
Posts (Atom)
